Khía cạnh này đo điều gì
Hứng thú nghệ thuật đo mức cái đẹp có sức nặng bao nhiêu trong một ngày của bạn. Mười phát biểu hỏi về âm nhạc, tranh, thơ và cảnh vật: chúng có giữ được bạn lại hay không, bạn có tự tìm tới chúng hay không, một căn phòng đẹp và một căn phòng nhạt nhẽo có làm nên hai ngày khác nhau hay không. Cái tên nói tới nghệ thuật, còn vùng đất thì rộng hơn thế: một buổi sớm ngoài đồng, một mái nhà cũ, một câu hát tình cờ nghe được đều tính. Thang đo không kiểm tra bạn biết bao nhiêu, cũng không phán xét bạn có gu hay không.
Khía cạnh này nằm trong sự cởi mở và quay mặt ra ngoài. Trí tưởng tượng diễn ra sau đôi mắt nhắm, tò mò trí tuệ thì mải mê với lý lẽ, còn thang này nhận lấy thứ đi vào qua tai và qua mắt. Nó cũng là thang gần nhất với chuyện đứng thay cho cả nhóm: trong sáu chị em, chính nó chia với năm thang còn lại nhiều nhất, 0,54 theo dữ liệu của chúng tôi, và bám vào điểm nhóm 0,71.
Và trong cả bài không thang nào đứng cao hơn thang này. Trên 135.947 hồ sơ, trung bình ở đây là 40,2 trên 50, hạng nhất trong ba mươi khía cạnh, còn riêng nữ là 41,9, mức trung bình nhóm cao nhất mà cả bài trắc nghiệm có. Hệ quả hơi trái tai: 40 điểm thô đặt một người nam vừa nhích qua mức giữa, và đặt một người nữ vào một phần ba dưới.
Trong tài liệu về sáu phần của sự cởi mở, thang này thường được ghi bằng tên tiếng Anh Aesthetics, còn các bài viết cũ hơn gọi vùng đất ấy là độ nhạy với cái đẹp. Bộ câu dùng ở đây thuộc kho IPIP mở mà Johnson lập tài liệu, không lấy từ bảng hỏi thương mại nào.