Thang đo này bắt được điều gì
Các phát biểu của thang này hỏi về chuyện làm việc khi có người đứng xem, về chỗ ngồi giữa một nhóm đông, về thứ còn đọng lại sau một lỗi nhỏ trước mặt người khác. Ai cũng nhận ra mình đang bị nhìn, chỗ đó không tách được người này với người kia. Cái tách ra là ánh nhìn ấy chiếm bao nhiêu chỗ sau khi đã có mặt, và nó còn ngồi lại trong bạn bao lâu.
Thang nằm trong bất ổn cảm xúc vì thứ nó ghi lại là một phản ứng cảm xúc: sự ngượng, và cái nhói ngay trước lúc ngượng. Trong nhà mình, nó sát dễ tổn thương nhất ở mức 0,62, rồi tới lo âu 0,61 và u sầu 0,58. Nhưng mối nối mạnh nhất của thang này trong cả bài lại đi ra khỏi nhà và mang dấu trừ: với quyết đoán nó nằm ở âm 0,68, cặp âm nhất trong toàn bộ 435 cặp khía cạnh.
Điểm số nói về mức nền, không nói về một buổi cụ thể. Cả phòng im bặt rồi quay sang một người thì hầu như chẳng ai thấy nhẹ nhõm, và chuyện đó cũng chẳng phân biệt được ai với ai. Thứ thang tách ra là mức mà bạn quay về sau đó, cùng với số lượng tình huống rất đời thường có mang cái vị ấy: một cuộc gọi bật hình, một lời khen giữa bàn ăn, một câu phải nói to trong lớp.
Tài liệu nghiên cứu giữ nhãn tiếng Anh Self-Consciousness, tiếng Việt quen chữ ngại ngùng và rụt rè, còn sách vở cũ hơn phủ cùng vùng đất này bằng cụm sợ bị đánh giá. Phần câu chữ lấy từ kho phát biểu mở IPIP do Johnson soạn, không thuộc bộ trắc nghiệm thương mại nào.